Chung tay chấm dứt bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái

Gieo mầm hạnh phúc

Câu chuyện từ triển lãm "Phơi những vết thương hở miệng"

GIEO MẦM HẠNH PHÚC

Với mọi người nghĩ hạnh phúc để có được rất đơn giản, dễ dàng và với người khuyết tật thì ko có hoặc là rất khó khăn. Chính vì cái nhìn ác cảm, những câu nói miệt thị của cộng đồng như: “Người khuyết tật là đồ bỏ đi, NKT là vận xui, NKT chỉ là gánh nặng cho gia đình và XH, NKT thì làm được gì?....vv.

Nhưng tôi thiết nghĩ  “ Hạnh Phúc không của riêng ai”. Có chăng con đường đi tìm hạnh phúc của NKT gặp khó khăn hơn mà thôi và mỗi người cảm nhận về hạnh phúc theo cách riêng của mìnhvà tôi là người như thế. Là người bị khuyết tật từ nhỏ nên cuộc sống của tôi gặp rất nhiều khó khăn và càng khó khăn hơn khi tôi bắt đầu đi học, thời gian đầu thường xuyên bị mọi người chế nhạo. Dù rất nhỏ nhưng tôi đã tự nhủ mình phải cố gắng để bố mẹ tự hào, thầy cô và bạn bè không có cái nhìn ác cảm vời mình, nên suốt những năm học Cấp I, II tôi luôn đứng trong tốp đầu của lớp. Nhưng ngoài việc học thì tôi ko tham gia hoạt động tập thể nào vì mặc cảm và tự ti, sống thu mình.

Sau khi học song PTCS tôi học nghề và làm nghề may nhưng vẫn sống thu mình chỉ ở nhà ngại giao tiếp bên ngoài. Chính vì vậy mãi đến năm 21 tuổi tôi mới làm CMND. Lúc đó người bạn thân thiết nhất là chiếc đài nhỏ. Chính vì cách sống thu mình sợ bị tổn thương, ngại giao tiếp, bản thân là người khuyết tật lại thường ở nhà một mình nên khi gặp những tình huống nguy hiểm thì thường tự vệ theo bản năng mà chưa được hướng dẫn cách phòng chánh, nên tôi bối rối, không biết làm gì khi bị quấy rối từ người lạ và cả người quen.

Có lần, khi còn bé, có người đàn ông lợi dụng thân hình tôi nhỏ bé, họ nhờ giữ xe để họ buộc lại xe hàng nhưng không phải vậy, mà để ôm từ phí sau, nhưng không thành vì tôi đã thoát được bởi lợi thế người tôi quá nhỏ dễ lọt.

Khi đi xe ôm thì  họ cứ hỏi về cuộc sống riêng tư rồi đặt vấn đề gửi hoặc cho một đứa con để họ có cơ hội quan hệ.

Như vậy chưa hết ngay với cả người quen thì tôi cũng bị quấy rối. Anh ta thường gọi điện lúc 23h đêm nói “ Nhớ tôi”, rồi muốn mượn tôi một lúc buổi trưa hoặc một hôm để đi chơi cùng anh ấy không ngoài mục đích anh ta thỏa mãn dục vọng.

Cuộc sống tôi vẫn tiếp diễn, hàng ngày vẫn phải một mình đối mặt với nguy cơ bị quấy rối và phải tìm cách tự bảo vệ bản thân. Và những người khuyết tật như chúng tôi cũng là những con người bình thường, cũng ước mơ có được hạnh phúc. Và tôi khẳng định “ Những NKT không phải là món ăn kèm”

Hạnh phúc của tôi giờ đây là mang lại niềm vui cho gia đình, bạn bè và những người cùng cảnh ngộ, góp phần nhỏ vào việc cải thiện cách nhìn về NKT. Mầm hạnh phúc tôi ươm giờ đây đã lên cây và phát triển. Đúng là “Hạnh phúc không của riêng ai ”.