Chung tay chấm dứt bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái

Mẹ ơi. Thương!

Câu chuyện từ triển lãm "Phơi những vết thương hở miệng"

MẸ Ơi. THƯƠNG!

Tôi không biết phải kể câu chuyện của mình từ năm mấy tuổi, tôi chỉ nhớ đến những cuộc cãi vã của bố tới mẹ của tôi.

Mẹ tôi rất hay bị đánh đập, nó bắt đầu từ cuộc hôn nhân đầy vội vàng của bà. Những năm thanh xuân, mẹ tôi phải đi nghĩa vụ thay cho anh trai của bà. Đơn giản là vì ông không muốn mất đi 1 người con trai. Mười bốn năm xa nhà, giấu đi nỗi tủi nhục, bà đã cố gắng đèn sách và thi đậu vào đại học y dược Thành phố Hồ Chí Minh. Cũng vì làm trong nghành y và sức khỏe ông bà tôi suy giảm, vì vậy chính ông đã đón mẹ tôi về quê vào cái tuổi 37. Thanh xuân đã cùng bao kì thị, soi mói của người người xung quanh. Mẹ tôi quyết định lấy chồng. Một người chồng thủ đô, bao mĩ miều hào nhoáng để che đi biết bao nước mắt. Sau này mẹ tôi sống trong cùng cực  và đau khổ.

Sức chịu đựng của bà thật phi thường, sau 5 định ly hôn thì chị dâu của bố tôi ký đơn ly hôn cho. Giải thoát cho mẹ tôi khỏi giam cầm. Nhưng xã hội lại đẩy mẹ tôi vào những nỗi lo mới, lo cho một đứa bé 5 tuổi không có bố, lo cho nó khi lấy chồng bị gia đình chồng chê gia đình không hạnh phúc... Vậy là bà đã nhắm mắt đưa chân 1 lần nữa. Nỗi đau khổ được tạm ngủ yên qua một vài tháng đầu cùng chung sống. Và tôi là nạn nhân trong chính gia đình của mình.

Tôi bị ép buộc phải chứng kiến những hành vi bạo lực dù không mong muốn, trong suốt những năm tiểu học ấy, nó sự khiến tôi mệt mỏi. Những cuộc cãi vã đánh chửi diễn ra hàng đêm và thật khó để có được 1 ngày bình yên. Bà  gào thét tên tôi với mong muốn tôi có thể giúp được bà dù chỉ là 1 chút khi ông đánh đập và yêu cầu bà phải quan hệ tình dục trước mặt tôi. Tôi không biết cảm xúc của tôi là như nào, tôi không khóc thật sự là tôi không hề khóc. Tôi không biết là tôi có thấy sợ hãi hay không nữa nhưng có lẽ là tuyệt vọng, tuyệt vọng đến bất lực vì không có cách nào giúp được mẹ.

Bạn nghĩ rằng mẹ tôi bị phụ thuộc vào kinh tế nên chịu đựng ông ấy không? Mẹ tôi là người tạo ra thu nhập chính và duy nhất ở trong nhà.

Cũng may nỗi đau khổ đó của mẹ tôi cũng cũng chấm dứt sau 6 năm khi ông ta nhận thấy cũng chẳng thể bòn mót được thêm số tiền từ mẹ tôi. Ông ấy quyết định bỏ nhà ra đi đến nay cũng được hơn 10 năm rồi đấy, đôi khi, cũng rất lâu cũng có 1 cuộc gọi rồi nghĩ về nhà.

Cuộc sống của tôi chở nên êm đềm bình yên đến lạ, ngôi nhà nhỏ chỉ có 2 mẹ con. Mẹ vẫn  chạnh lòng vì chỉ có 2 phụ nữ trong gia đình, nhưng chắc bà không biết tôi mong như vậy đến nhường nào. Tôi hiện đang rất tự do trong cuộc sống của mình. Một màu hồng thắm quấn xung quanh. Nhưng cũng mấy ai biết được rằng  điều sợ hãi nhất của tôi chính là người đàn ông đó sẽ quay chở lại

Tôi hiện đang làm chủ cuộc sống của mình một cách hoàn hảo, một ngôi nhà riêng và có một người để bảo vệ cho mẹ tôi. Và tôi sợ rằng ông ấy sẽ phá hỏng nó, phá vỡ màu hồng của tôi, bức hại người mà tôi đang bảo vệ, tôi hoảng sợ khi nghĩ đến tình huống đó, tình huống về một màu đen bao phủ lấy cuộc sống của tôi.