Chung tay chấm dứt bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái

Thư của con

Câu chuyện từ triển lãm "Phơi những vết thương hở miệng"

THƯ CỦA CON 

Đây là câu chuyện của người bạn tôi.
Khi còn bé, bạn không biết mình bị xâm hại tình dục. 
Chuyện xảy ra khi bạn học tiểu học. Bạn ấy đã quên mất tất cả những gì xảy ra, cho đến khi bạn ấy gặp những cú sốc, và những hình ảnh đó quay lại thì bạn ấy mới nhận ra sự ghê tởm đó. Bạn kinh tởm bản thân và đau đớn, ghê sợ những kí ức đấy, giận bản thân vì còn rất quý mến thủ phạm.
Hồi đó, bạn cũng có băn khoăn nhưng chẳng ai nói với bạn, bố mẹ yêu thương nhưng không dạy bạn bất cứ điều gì về thân thể, về sự đề phòng, mà thậm chí còn né tránh, như một cái gì đó bẩn tưởi; và thế là bạn thành nạn nhân mà chính bạn còn không biết.
Đau đớn hơn nữa là sự việc xảy ra khi bạn không thể tự bảo vệ bản thân, mà khi nhận ra thì đã quá muộn, không thể thay đổi điều gì. Bạn muốn đâm và giết thủ phạm, bạn ghê tởm và muốn đâm giết cả bản thân mình, vì sự ngu dốt của mình, và vì không đủ dũng cảm chỉ để hỏi khi thấy hành động kì lạ. Có lẽ nó đã dễ dàng hơn nếu như không có nhân chứng, cũng một đứa bé tầm tuổi bạn, có lẽ bạn đã có thể từ chối và chôn sâu kí ức đấy như nó chưa từng xảy ra. Đứa bé đó hỏi thủ phạm làm gì thế, và thủ phạm trả lời rằng vì thủ phạm quý nạn nhân, và thế là câu chuyện kết thúc. Sự việc xảy ra nhiều lần, và bạn cố gắng hết sức để không kí ức nào được đào lên thêm nữa. Bạn ấy đau khổ vì không thể quên, vì vẫn có thể có người nhớ, và vì bạn không thể đâm chết kẻ khốn nạn ấy. Bạn giận mà thương bố mẹ, vì bố mẹ ngu dốt quá, bố mẹ thương yêu nhiều quá mà không học được yêu thương cho đúng cách; né tránh các vấn đề về thân thể, gần gũi, nên thật đáng thương và thiệt thòi cho một đứa trẻ chưa đủ nhận thức và chưa thể tự bảo vệ mình. Nhưng bố mẹ không cố ý, và bạn thương những con người ấy sẽ khổ sở như thế nào nếu như biết những gì con mình trải qua, và biết rằng do lỗi của mình. Nên bạn đau đớn và tức giận, và cô đơn và cần sự bảo vệ vì điều này thật quá sức, nhưng bạn không thể nói. Tới khi có người thương bạn, bạn đã rất cố gắng để nói ra được rằng, hình như hồi bé em bị xâm hại, thì đáp lại cũng là sự im lặng và câu chuyện không bao giờ được nhắc đến nữa. 
Bạn đủ lớn và thông minh để nhận thức rằng bạn chỉ là nạn nhân, không phải lỗi do bạn, rằng bạn đáng thương đến như thế nào, nhưng cũng không thể lay chuyển được sự tức giận và ghê tởm với bản thân, da thịt và sự động chạm làm bạn buồn nôn. Ngay cả khi bạn quên được trong chốc lát mà thoải mái vui vẻ ôm ấp yêu thương, thì ngay lập tức bạn nhớ ra và như tự động ghê tởm hơn nữa, cảm thấy mình như dối trá với chính bản thân mình, rằng là nhớ được sự kinh tởm trong quá khứ mà hiện tại vẫn vui vẻ được thì có phải đối vs bạn sự kiện đó cũng không là gì. Và bạn cứ vật lộn, cố gắng chữa trị cho mình và rất cô đơn.