Chung tay chấm dứt bạo lực với phụ nữ và trẻ em gái
Tôi phải làm gì đây?

Tôi phải làm gì đây?

10-01-2017
135

Tôi năm nay 17 tuổi. Tôi học sớm nên bây giờ tôi học đại học năm thứ nhất rồi. Và dạo gần đây tôi có ý nghĩ muốn tự tử. Tôi bị quấy rối tình dục vào năm tôi học lớp 5. Bởi anh trai ruột của tôi, người hơn tôi 15 tuổi. Tôi nhớ buổi tối hôm ấy, lúc tôi đang thiu thiu ngủ, anh tôi dùng tay sờ vào bộ phận sinh dục của tôi. Lúc ấy tôi đã choàng dậy và anh tôi bảo tôi rằng "đang kiểm tra" xem tôi dậy thì chưa. Đương nhiên là tôi tin, tôi mới 9 tuổi vào thời điểm ấy (tôi học sớm 1 năm). Và kể từ đó tới ngày tôi lớp 7, thỉnh thoảng sẽ có một buổi anh tôi "kiểm tra" theo cái cách ý. Nhưng tôi không dám nói, không thể nói, bố mẹ tôi chắc sẽ không chịu nổi, và tôi, có lẽ là chính bản thân tôi, cũng sẽ gục ngã nếu nói chuyện đó với bất cứ ai vào thời điểm đó. Nhục nhã và ngu đúng không mọi người. Mãi cho tới hồi cuối lớp 8, anh tôi phải đi làm xa nhà, cuộc đời tôi mới tươi sáng hơn. Nhưng mà, cái gì đến cũng phải đến, đó là kì nghỉ hè sau đợt thi lên cấp 3, anh tôi trở về. Ám ảnh lại bắt đầu, những hố đen lại bao vây lấy tôi. Và đúng là mùa hè năm ấy tôi đã không còn trong sáng, đã bị lấy đi thứ quý nhất, từ chính anh trai ruột của tôi. Tôi thực sự kinh tởm, không muốn nhắc tới nỗi đau và sự hoang mang, ghê tởm tôi như một con nô lệ tình dục cho chính anh tôi. Tôi nói với ai được đây, bố mẹ tôi lớn tuổi lắm rồi, làm sao có thể nói được chứ, anh tôi đối với người ngoài rất tốt bụng và lịch sự, ai tin được tôi? Mỗi lần đêm đến, nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở, tôi chắc chắn sẽ lặng im mà chịu đựng sự dằn vặt của người mà tôi gọi là anh. Mọi sự đều diễn ra trong bóng tối. Ngày hôm sau dường như không có chuyện gì với anh trai tôi. Tôi biết đó là điều khốn nạn. Anh tôi là thằng khốn nạn. Nhưng tôi nói ra chắc gì có ai tin.. Lớp 11, anh tôi lấy vợ, tôi cảm thấy như thế nào nhỉ, kinh tởm nhiều hơn là vui mừng. Loại người như vậy, thế mà cũng có người kết hôn. Kinh tởm anh ta và cảm thấy mất mát cho chị dâu tôi. Tôi những tưởng anh ta lấy vợ thì tớ sẽ được yên, nhưng không, anh ta đã đưa tôi đến nhà nghỉ. Lần này thì không còn trong bóng tối nữa rồi.

Lớp 12, tôi cố gắng học được ở đâu thì học, học càng nhiều càng tốt, tôi cố gắng tìm những lớp học tới tối muộn. Chỉ là để tránh anh ta. 9h tối tan học thì tôi cố tình ở phòng chị dâu học, hôm thì tôi cố tình ở phòng khách học. Học đến 4h sáng, tôi ngủ ở phòng khách luôn, 7h tôi dậy đi học. Nếu cho tôi chọn, tôi chọn mãi mãi ở quãng thời gian học lớp 12, không có những sự đau đớn và hành hạ kia nữa. Học thì mệt thật, nhưng mà nó làm tôi hạnh phúc và quên đi tôi ghê tởm như thế nào.

Tôi đỗ đại học với một số điểm cao. Ai cũng khen tôi, nhìn tôi với con mắt ngưỡng mộ. Bố mẹ tôi thì thường xuyên được người khác khen đẻ con giỏi, cả 2 đứa đều học giỏi ngoan ngoãn. Biết thế nào đây, tất cả đều là dối trá, đều là bề nổi của tảng băng chìm.

Phải nói đến cảm giác lúc tôi được đỗ vào trường tôi thích, tôi hạnh phúc thật sự. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, tôi thật sự nghĩ tôi sắp thoát rồi, không tra tấn, không hành hạ, không là những đêm đau tới ngất. Tôi nghĩ tớ có tương lai. Nhưng mà, hoá ra, cuộc đời lại muốn tôi chệch hướng tôi suy nghĩ. Anh trai tôi, được phân công làm việc ở gần trường tôi học.. Phải rồi, bố mẹ tôi sẽ để tôi cùng với anh tôi sống chung. Và điều đó, tôi không chấp nhận. Tôi lấy lí do muốn tự lập, bố mẹ mắng tôi, bảo tôi đủ lông đủ cánh rồi muốn làm gì thì làm đúng không. Tôi không nói gì, tôi nghĩ không nói còn hơn là nói "con sợ sẽ bị con trai của bố mẹ bắt quan hệ tình dục".

Tôi ở trọ với bạn, được 3 tháng không có vấn đề gì, tháng 11 vừa rồi, anh ta tới tìm và bắt tớ lên xe anh ta, anh ta trở tôi đi nhà nghỉ và tiếp tục bắt ép tôi. Bạn bè của tớ bảo tôi với anh tôi thân nhau. Tôi chỉ muốn giết anh tôi lúc ý. Nhưng mà, anh tôi biết kiếm tiền nuôi bố mẹ, tôi thì không. Vậy thì, ai mới đáng chết ? Có lẽ là tôi. Vậy nên, tớ mệt mỏi với cuộc đời này rồi. Tôi không thoát được số phận này. Đôi lúc có một anh chàng tới làm quen tôi, tôi cũng muốn được yêu lắm nhưng không thể được. Tôi là một đứa chẳng còn gì, thích người ta chỉ khổ người ta mà thôi. Tôi phải làm gì đây? Kết liễu? Hay tiếp tục chịu đựng sự nhục nhã này? Hay là tôi sẽ biến mất khỏi nơi này và đến sinh sống ở một nơi mà không ai biết tớ ...

Nguồn: https://www.facebook.com/SOSShareourstories/posts/230350970708709:0

 

H M